Sever 1 Sever 2

Phang gái xinh hàn quốc cute ngay trên bàn bi-a

Càng thêm ra sức liếm láp, giữ lấy mông cô, nhịn không được nắn bóp mông to của cô thành nhiều hình dạng khác nhau, làn da cô trắng, ngón tay cứ nhéo như vậy trên làn da đã xuất hiện vết hồng hồng, đầu lưỡi không ngừng công kích phía dưới cô, bẻ ra toàn thịt non lồn để anh liếm, tất cả đều dính nước miếng anh.Quý Trình tìm được một cái động nhỏ, ở phía dưới cửa động đầu lưỡi đi vào, buổi tối động phòng ngày đó tìm được động nhỏ này rất lâu, tìm ra thì mới có thể đâm vào được, anh đem đầu lưỡi chui vào, đầu lưỡi linh hoạt thọc ra rít vào, bắt chước tốc độ ra vào của con cặc.Từ Nhuyễn cảm thấy bản thân bị liếm đến chết, anh sao lại có thể liếm như thế chứ, đầu lưỡi vô cùng linh hoạt, từng chút từng chút làm cô đạt đến cực khoái, bây giờ anh còn đem đầu lưỡi chui vào động nhỏ liếm, ra ra vào vào, cực khoái ập đến mãnh liệt, cô thét một tiếng chói tai.Phía dưới dư âm thoải mái, phun ra, phun ra một lượng lớn nước, tất cả đều chảy hết vào miệng anh.Quý Trình nhìn lượng lớn dâm thủy phun ra tới tấp thì sửng sốt, không nghĩ dâm thủy nhiều như vậy lại chảy hết vào miệng anh, anh phản ứng lại, lập tức mở miệng, tất cả dâm thủy có được đều uống hết.Từ Nhuyễn quá thoải mái, bị làm đến phun trào, phun dâm thủy ra tới tấp, tất cả đều bị anh hút hết vào miệng.Từ Nhuyễn trợn to đôi mắt, vừa rồi quá thoải mái nên mất khống chế, cô mang theo dư quang nhìn Quý Trình, Quý Trình buông lỏng cô ra, từ hạ thể nhìn lên cô, nhìn sắc mặt đỏ ửng của Từ Nhuyễn đặc biệt hớp hồn động lòng người, thở phì phò.Anh hỏi cô: Thoải mái khôngTừ Nhuyễn gật đầu: Ừm Rất thoải mái Em phun nước, đây là lúc cực khoái, đầu lưỡi anh liếm quá nhiều, làm em ướt hết.Quý Trình không nghĩ đến nàng dâu nhỏ bề ngoài thoạt nhìn lịch sự văn nhã, còn hay thẹn thùng, thế mà lại có thể nói những lời lớn mật như vậy, xấu hổ đỏ cả lỗ tai rồi lan đến mặt, trên tay bóp mông cô nói: Từ Nhuyễn, em thật dâm.Từ Nhuyễn nghe được lời này đỏ mặt, cô chỉ vừa mới gả chồng chưa lâu, kết quả lại thành thục như vậy, anh không cho là cô ở phương diện kia rất có thuần thục chứ Cô dâm như thế cũng do anh một mặt dạy dỗ mà thành, biết rõ ràng thế nào mới có thể làm bản thân thoải mái.Hơn nữa Quý Trình đời trước rất biến thái, thích ở trên giường bắt cô nói lời không đứng đắn, không nói thì sẽ không đâm vào, cô cũng vì đó mà luyện raTừ Nhuyễn nhìn anh ngượng ngùng hỏi: Cho nên anh không thích em dâm như vậy sao Cái này là mẹ em dạy, nói đàn ông sẽ thích như thế, nói thích phụ nữ ở trên giường dâm một chút, càng dâm càng tốt, nếu anh không thích, em sẽ sửa lại.Quý Trình đánh gãy lời cô nói: Đừng, Từ Nhuyễn, đừng sửa, như vậy rất tốt, em ở trước mặt anh dâm đãng như nào cũng được, anh thích em dâm đãng như thế, nhưng không được ở trước mặt người khác làm như vậy.Từ Nhuyễn nhìn bộ dáng này của anh, cười gật gật đầu nói được, xoay mông, nói với anh: Anh bây giờ, con cặc đâm vào em, phía dưới em đã ra nhiều nước, có thể đâm vào, phía dưới anh lớn, chắc sẽ đẩy được đến tận cùng phía trong của em.Quý Trình lúc này mới thay đổi vị trí cho cô, cùng cô thay đổi phương hướng, cô ở dưới, sau đó một tay cởi quần lót ra.Quý Trình nhìn lồn cô chảy máu, bàn tay chạm vào, muốn sờ vài lần nữa, phát hiện lấy ra một ít máu, anh nhìn máu nhiều như vậy, sợ hãi cô xảy ra chuyện gì, vội vàng hỏi cô: Sao lại chảy máu thế này Có phải anh làm em bị thương Em đau ở đâuTừ Nhuyễn nhìn anh nói có chút ngạc nhiên, cô không hề khó chịu, hơn nữa còn thoải mái, sao có thể chảy máu, cô duỗi tay ra nhìn một chút, cô tính thời gian, trời ơi Kinh nguyệt của cô đến, thời điểm thật trùng hợp nhaTừ Nhuyễn xấu hổ muốn chết nói với Quý Trình: Anh Trình, em kinh nguyệt đến.Quý Trình: Bạn đang đọc truyện Không khép nổi chân tại nguồn: http://truyensextv.org/khong-khep-noi-chan/Từ Nhuyễn đi lấy vải bố ra, một khối vải bố bên trong có phân tro, lót xuống hạ thể, mặc quần lót vào,trên bàn bi-a cô thấy hai người đêm tân hôn động phòng quá vất vả, cái này thật sự là do ý trời, không thể làm gì được.Quý Trình mặc quần vào, vì kinh nguyệt đến, anh dĩ nhiên không thể có hành vi cầm thú, anh mặc quần nhưng không mặc áo, cứ như vậy nhìn cô lót vải bố, vải bố còn bẩn, dùng hết lần này đến lần khác, Quý Trình nhìn cô hỏi: Phụ nữ các em đến kinh nguyệt dùng cái này à Miếng vải này rất bẩn.Thời đại này ở nông thôn đều dùng như vậy, đến kinh nguyệt dùng một khối vải bố, sau đó đặt bên trong một ít phân tro, lót phân tro như thế dùng xong thì đổ đi, còn vải bố có thể dùng lại nhiều lần, bẩn thì đi giặt sạch sẽ, kinh nguyệt đến máu không được vệ sinh sạch sẽ, cho nên tự nhiên sẽ có chút bẩn, nhưng không còn cách nào khác, nông thôn đều dùng như vậy, đầu năm nay không phải là chưa có băng vệ sinh, chẳng qua ở nơi nông thôn hẻo lánh, chưa có người nào biết dùng.Cô nói với Quý Trình điều này, Quý Tình là đàn ông không hiểu, nhưng anh biết cái này bẩn.Ngày hôm sau Từ Nhuyễn nấu cơm sáng cho cả nhà xong xuôi, Quý Trình muốn lấy xe máy đèo cô đi dạo trên thị trấn.Từ Nhuyễn nghe anh nói lập tức lên xe máy, cùng anh lên trấn bên kia, cũng không biết anh nói muốn cái gì ở trên trấn, nhưng bọn họ hai người không đi dạo phố quá lâu, hôm nay trên đường họp chợ chắc sẽ rất náo nhiệt.Kết quả Quý Trình dẫn cô đến hợp tác cung tiêu*, nói chuyện với ông chủ: Ông chủ, lấy cho nàng dâu của tôi mấy bao kia.Từ Nhuyễn nghe lời này nhìn qua, nhìn Quý Trình chỉ vào một dãy kệ hàng đặt băng vệ sinh.Là băng vệ sinh kiểu dáng cũ.Anh vậy mà biết cái này. Tần Chung Hải gắp đồ ăn vào trong chén của Lạc Hàn Đông, sực nhớ ra là anh có bệnh thích sạch sẽ, vội vàng cười nói: Thay chén mới.Lúc này trên mặt Lạc Hàn Đông mang theo chút ý cười: Cảm ơn chú Tần.Trên đường trở về sau bữa ăn, anh vừa đi đến cửa đã nghe thấy tiếng kêu khóc của Thịnh Hạ từ trong phòng vọng ra.Lạc Hàn Đông nhíu mày đi vào, lão Tam què cùng Tứ Nhãn đang cố lôi kéo tấm chăn mỏng trên người Thịnh Hạ xuống, quần áo bị xé rách trên mặt đất cũng đã được hai người thu dọn bỏ vào thùng rác.Biết anh có bệnh thích sạch sẽ, vậy nên hai người tranh thủ lúc anh ăn cơm liền chạy tới thay anh dọn dẹp căn phòng, nhân tiện mang con nhóc này đi tắm rửa cho sạch sẽ luôn.Ai có ngờ được con nhỏ này tuy vừa mới bị làm xong, nhưng vẫn còn sức lực như thế chứ. Cô cũng không phản kháng, khuôn mặt như nai con với đôi mắt ướt át, chiếc áo khoác trượt xuống lộ ra cơ thể trắng nõn mềm mại, mê hoặc lòng người.Lạc Hàn Đông nhìn chằm chằm gương mặt cô hồi lâu, một lát sau bèn cúi đầu xuống hôn lên môi cô, liếm mút những gì cô vừa ăn vào, đầu lưỡi càn rỡ nếm thử hương vị bên trong.Thịnh Hạ bị hôn đến mức hít thở không thông, khóe mắt cô đỏ hoe với làn da trắng ngần, càng tôn lên nét đẹp kiều mị của cô.Cô nhìn Lạc Hàn Đông với đôi mắt ngấn nước, khàn giọng kêu một tiếng: Anh ĐôngLạc Hàn Đông cởi quần áo, giọng trầm ấm phát từ cổ họng: Ừm.Tôi vẫn luôn không biết tên anh là gì. Cuối cùng cũng tìm được số điện thoại rồi gọi cho cậu ấy.Xin chào Từ Lộ Trạch, tôi là Thịnh Hạ đây.Chào cậu.

View more